fbpx

Bùi Quang Tú – MIT

Tôi là một chàng trai không tự tin, tôi cho rằng mọi thành công tôi đạt được đều là do may mắn. Mỗi lần thất bại tôi càng thấm thía điều đó hơn, và cảm giác như tôi không bao giờ đặt quá nhiều niềm tin và cố gắng vào một mục tiêu gì cụ thẻ, bởi tôi sợ rằng nó sẽ làm trái tim tôi tan vỡ. Nhưng quả thật nhiều lúc may mắn đến quá lớn với tôi, khi mà tôi có được cơ hội, cơ hội rất lớn để có được giấc mơ Mỹ, những tưởng cả trăm nghìn người chỉ có một. Cuộc sống thật là trớ trêu khi nó trao cho một người như tôi một cơ hội như vậy; và tôi nghĩ, có lẽ mình sẽ phải bắt đầu cố gắng, nhưng vừa phải thôi.Đó là lúc tôi biết đến Ivycation.

Tôi biết đến tất cả, qua bạn bè tôi. Một số nơi còn tặng cho tôi cả những suất học bổng 100% chỉ phải cắp sách đến ngồi học mà không phải trả học phí. Đương nhiên ai học chỗ nào thì sẽ nói tốt về chỗ đó, và tôi cùng tìm cách liên hệ với những trung tâm ấy, hỏi han bạn bè, tìm kiếm thông tin, và đương nhiên là tôi rất cẩn thận vì thật ra trước đây có 1 tháng tôi vẫn chưa biết CommonApp là gì, nên tôi rất sợ mình sẽ lựa chọn sai lầm.

Và tôi cũng nói rõ tình trạng của mình – không biết gì về SAT, Toefl hay essay, thậm chí là tiếng Anh rất kém – , có lẽ phần nào tôi mong đợi ai đó nói với tôi rằng tôi không thể, để tôi lại quay về cuộc sống an toàn và bình yên. Cuối cùng tôi đã định chọn một nơi để chỉ apply vào MIT, không có essay và không yêu cầu SAT, để không có quá nhiều xáo trộn.

Đó là lúc tôi nói chuyện với chị Diệp.
Tôi cũng không hiểu như thế nào và vì sao, nhưng sau một cuộc nói chuyện điện thoại, tôi cảm giác như mình có khả năng và có nghĩa vụ phải làm nhiều hơn thế. Tôi đã nói rõ ràng tôi không thể có được điểm SAT cao, cũng không biết viết essay hay, nhưng chị bảo chị tin rằng tôi làm được. Cảm giác như chị còn tintưởng vào tôi hơn tôi tin vào bản thân mình, và tôi thấy xấu hổ. Chị nói về những cơ hội khác mà tôi có thể đạt được, những trường đại học khác. Như giấc mơ thời bé của tôi, Princeton, hay thiên đường của miền Tây nước Mỹ, Stanford. Chị sẽ giúp tôi làm được những điều tưởng chừng như không thể.
Tôi đã quyết định, có lẽ là một trong những quyết định quan trọng, cố gắng thật sự. Thời gian đầu tôi tưởng chừng như không thể theo được. SAT 1400, essay viết nửa trang sai 30 lỗi chính tả, không ra một câu chuyện gì. Nhưng rồi thì với sự tận tâm giúp đỡ của chị Diệp (đặc biệt là cách chị truyền cảm hứng, động lực cũng như niềm tin cho tôi) và sự chỉ bảo tận tình của các anh chị trong Ivycation (đều là học viên cũ của chị Diệp), tôi cũng phải tiến bộ.
1 tháng trôi qua và giờ đây tôi đã được hơn 2100 SAT, viết được một bài essay khá là ưng ý. Khi tôi viết những dòng này, tôi cũng chưa apply, và tôi cũng không biết mình có đỗ hay không. Nhưng những gì tôi học được ở Ivycation vẫn là những điều đặc biệt không thể thiếu trong cuộc đời. Tôi được dạy về cách nghĩ, về cách tư duy, những điều tôi tưởng mình đã biết rõ. Tôi cũng được học về cách viết, về các trường đại học của Mỹ, được chia sẻ về cuộc sống của Mỹ, được gặp những người đã thành công trên con đường Mỹ tiến. Tôi nhận ra nhiều điều. Từ một người với ý định học ĐHKHTN, tôi đã tự tin trở thành một người tự tin cố gắng vào những trường hàng đầu thế giới. Từ một người nhút nhát, tôi đã trở nên dũng cảm, sống để chinh phục hoài bão ước mơ.

Ivycation đã cho tôi những điều vô giá mà tôi không thể mua được bằng tiền hay bằng các giải thưởng Vật Lý. Em cảm ơn chị Diệp đã chắp cánh cho những ước mơ của em như thế!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *