Thạch Thảo – Stanford University

thanh-thao-stanford

Helu! Mình là Thạch Thảo! Tính đến thời điểm này mình đã quen và học chị Diệp được gần 1 năm. Cảm giác thế nào nhỉ :-/ Đơn giản là, em chỉ muốn cảm ơn chị Diệp, rất rất nhiều, người đã giúp em biến ước mơ Mỹ phần nào trở thành hiện thực

Tính đến thời điểm cuối năm lớp 11, mình gần như chưa có gì trong tay và kiến thức về quá trình du học còn rất lờ mờ: hoạt động ngoại khóa làng nhàng, k có 1 thành tích học tập gì nổi bật, điểm SAT thi đến lần 2 vẫn lẹt đẹt, thậm chí chưa ôn thi Toefl, chả có khái niệm gì về viết luận, và chẳng biết mình muốn học ngành gì hay sẽ nộp hồ sơ vào trường nào (trường nào cho nhiều tiền, trường nào nerdy hay nhiều tiệc tùng nhảy múa? =.= Chịu!). Lúc đó là cuối tháng 5, và mình còn vỏn vẹn 4 tháng để hoàn chỉnh bộ hồ sơ cho đợt apply ED! Hm…

Hồi đó lớp chị Diệp học sáng sớm, lại rất xa, phải qua cầu Long Biên 2 bến xe buýt và đi bộ vòng vèo, qua ti tỉ các loại hồ không biết tên và ngõ nhỏ chồng chéo mình mới mò đến nơi. Buổi học đầu tiên, mình lơ ngơ đến muộn nên cũng có chút lo lắng sẽ bị đuổi học. Cơ mà khi mình bước vào lớp thì mọi người đang… ăn ngô =.= Chị nhìn mình “bàng hoàng”, cười: “Lớp xác định học tầm 5 6 tiếng liền nên chị luộc ngô cho các bạn ăn sợ mấy đứa đói”. Lớp học đầu tiên mình tham gia mà mọi người năng suất như vậy =)) Có lẽ do ước mơ Mỹ thúc đẩy mỗi con người, và nhờ sự nhiệt tình của chị Diệp, mà 5 6, thậm chí 7 tiếng học liền tù tì trôi qua mà chẳng ai mệt cả  

Nhờ chị Diệp mình mới bắt đầu có những khái niệm cơ bản nhất về quá trình lên ý tưởng và xây dựng luận văn. Những kiến thức chị dạy bọn mình đều được chị tích lũy qua những năm học tại Stanford University, một trong những trường đại học hàng đầu ở Mỹ mà có lẽ bất cứ ai trong chúng ta cũng mong ước được đặt chân đến một lần trong đời. Chị không chỉ truyền tải những kiến thức, mà chị còn cố gắng giúp bọn mình áp dụng ngay những lý thuyết vào bài tập thực hành chúng mình NHỚ và HIỂU bài sớm nhất có thể. Các khái niệm 5Ds và 10Bs, ngay trong buổi đầu học mình đã “thấm” ngay vì phải thuật lại hành trình đi tìm lớp học thật hấp dẫn, hiển nhiên là phải áp dụng bài học của chị vào cốt truyện rồi  Những bài học của chị được gắn với cuộc sống hàng ngày nên càng dễ hiểu và nhớ.

Dần dà từng thành viên đều nhận rõ sự tiến bộ của nhau qua quá trình sửa luận trong lớp. Chúng mình biết làm sao để “xấu che tốt khoe”, để tạo ấn tượng tốt với adcom ngay từ những câu đầu bài luận, và làm sao để giữ được ấn tượng ấy cho đến dấu chấm cuối cùng của bài. Cô bạn cùng lớp mình, nếu qua bài luận đầu tiên thể hiện rõ là một teen… ham ngủ, thì qua bài viết cuối cùng (bài luận gửi cho trường) lại là người con rất tình cảm, sâu sắc và lạc quan. 

Khoảng thời gian kinh khủng nhất trong quá trình apply là tầm 2 tuần (1/8 quỹ thời gian mình có =.=) mình không nghĩ ra gì để viết! Mình hoàn toàn bí ý tưởng và thấy cuộc đời thật nhàm chán (đến mức không có gì hay ho để viết về). Có những hôm chị Diệp phải ngồi cùng mình đến 11h đêm (mà có lẽ sẽ ngồi thâu đêm luôn nếu mình không phải về nhà) rồi nói chuyện lúc 2 3h sang để tìm ra cái ý tưởng luận mà đến phút này đã giúp mình được nhận vào kha khá trường đại học ở Mỹ. Chị Diệp luôn “available” qua facebook, yahoo, email hay điện thoại bất cứ khi nào mình cần chị.  

Về quá trình ôn thi SAT  Chị Diệp lập lớp học nhóm cho chúng mình rủ bạn bè đến ôn luyện cùng nhau, và nếu có gì khó hiểu sẽ hỏi trực tiếp chị hoặc các bạn giỏi khác trong lớp (mà thực ra lớp thì toàn siêu nhân). Chị còn nhờ những anh chị đã từng đạt điểm tuyệt đối/ gần tuyệt đối của mỗi section về giảng bài cho tụi mình (cả SAT 1 lẫn SAT 2 luôn) Điểm SAT của mình lên cao rõ rệt, có thể vẫn không bằng ai, nhưng với mình là 1 sự vượt bậc nỗ lực không ngờ  Một phần cũng nhờ chị đôn đốc điểm qua mỗi lần mock test và nhắc nhở học hành cẩn thận phần nào yếu kém.

Hoạt động ngoại khóa là một phần cũng quan trọng không kém trong bộ hồ sơ. List hoạt động ngoại khóa của mình làng nhàng, nhưng sau khi tham gia lớp học, mình hoàn toàn tự tin với bảng thành tích ngoại khóa của mình vì độ “well-rounded” của nó: từ tổ chức sự kiện đến âm nhạc, mỹ thuật hay võ thuật thì chị Diệp cũng dạy mình cách khéo léo nhất để thể hiện điểm mạnh của bản thân.

Từ những điều nhỏ nhất như những email trường và mình gửi cho nhau, chị Diệp đều giúp mình kiểm tra sao cho tạo được nhiều ấn tượng tốt nhất với adcom rồi từng dấu chấm phẩy chị đều “soi” ra hết! Quá trình apply của mình căng thẳng nhưng thực sự  mình cảm thấy đã học được vô cùng nhiều điều, từ phong cách làm việc, học tập đến con mắt nhìn cuộc sống, không chỉ của chị Diệp, mà còn của các “màu sắc” vô cùng khác nhau trong lớp học.

Chả bao giờ có thể quên được kỉ niệm với cái lớp học và với những con người nhăng nhố nhứt của đứt này luôn! Chả bao giờ quên những buổi chè mít bánh mỳ qua bữa ngồi mọc hoa ở quan café viết luận cùng mọi người rồi bị nhân viên nhớ mặt kì thị luôn! Chả bao giờ quên buổi tâm sự chỉ điểm rồi khóc lóc sướt mướt với mọi người luôn! Cả quá trình apply của tao/em đều sống với chị Jib và mọi người luôn ý! Từng bữa ăn rồi lúc ngủ gà gật rồi lúc đón giao thừa rồi ti tỉ câu chuyện tâm sự và giúp đỡ nhau nữa! Ôi thực sự là một trải nghiệm to lớn trong cuộc đời tao/em. 

Em chỉ muốn cảm ơn chị Diệp một lần nữa nữa! Và cảm ơn toàn thể những con người tuyệt vời nhất trái đất học cùng tui nữa <3

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *